Bí ẩn về “đại ca của các đại ca” sài gòn xưa

      424

Giang hồ nước xưa tuy nghèo chữ nghĩa tuy thế giàu chữ “tín”, cư xử với nhau khôn xiết “nghĩa khí”. Khi có chuyện buộc phải “đối thoại” cùng với nhau bởi dao búa, bọn họ không lúc nào ỷ lại vào lực lượng hùng hậu để “đánh hội đồng” theo kiểu “ruồi bu cùi bắp” như đám choai choai hiện nay mà sẵn sàng chơi “bặc-co” tay đôi “một chọi một”. 

*

Diện mạo giang hồ thời Pháp thuộc

Thời Pháp thuộc, giang hồ nước miền Nam đa số là đông đảo tá điền “dốt quánh cán mai”, một chữ bẻ đôi không biết, chịu không nổi ách áp bức, bóc lột của bầy cường hào, ác bá bèn vứt xứ đi làm trộm cướp, giống như nhân đồ dùng thầy giáo nhị Thành vào vở cải lương Đời cô Lựu.

Bạn đang xem: Bí ẩn về “đại ca của các đại ca” sài gòn xưa

Những nông dân tay lấm, chân bùn này linh cảm lên thành phố sài thành – Chợ mập sống long dong ven kênh rạch, bến xe pháo thổ mộ, nhà ga… Ban ngày, bọn họ nai sống lưng làm cu-li. Tối đến, họ cởi áo bôi mặt nhọ nồi, lận mã tấu vào cạp quần hành nghề “đạo tặc”.

Lãnh địa giới giang hồ hùng cứ vào trong năm 20 – 30 chũm kỷ trước là Chợ Lớn, Lăng Ông – Bà Chiểu, xã Thuốc (Gò Vấp), bến phà Thủ Thiêm, mong Sắt (Đa Kao) cùng bến xe pháo Lục tỉnh. Nét quan trọng đặc biệt của giang hồ thời điểm đầu thế kỷ 20 đối với du đãng hiện thời chính là phiên bản lĩnh. Tay anh chị nào cũng võ nghệ đầy mình, không giỏi quyền cước thì đừng hòng trụ vững ngơi nghỉ cái thế giới “lắm người, các ma” này.

Khi bao gồm chuyện buộc phải “đối thoại” cùng với nhau bởi dao búa, chúng ta không bao giờ ỷ lại vào lực lượng hùng hậu để “đánh hội đồng” theo kiểu “ruồi bu cùi bắp” như đám choai choai hiện nay mà chuẩn bị sẵn sàng chơi “bặc-co” tay đôi “một chọi một”. Rất có thể kể cho cuộc đụng độ của Bảy Viễn với Mười Trí, quyền sư Mai Thái Hòa so tài với gã giang hồ tứ Ngang trên “hãng phân” Khánh Hội (Q.4), “thầy ngải” Nguyễn những bẻ lọi tay trùm du đãng khu vực lò heo Gia Định – Phillip – ở ước Sơn (Thị Nghè)…

Giang hồ xưa tuy nghèo chữ nghĩa tuy vậy giàu chữ “tín”, đối xử với nhau khôn cùng “nghĩa khí”, vì vậy mới xuất hiện từ “điệu nghệ” vì chưng từ “đạo nghĩa” hiểu trại ra. Thời kỳ này, giang hồ dùng Gòn rất nhiều chịu tác động từ nhân vật trong những pho truyện “Tàu” được cung cấp khắp những bến xe vày nhà in Tín Đức Thư làng mạc ấn hành.

Thực tế mang lại thấy, ít nhiều tay du đãng sừng sỏ từng rước biệt danh là Võ Tòng, La Thành, Đơn Hùng Tín, đái Lý Quảng, Triệu Tử Long, Đông Phương Sóc… như là một thứ “danh thiếp”nhằm khẳng định tên tuổi trong vùng giang hồ.

Nhìn chung, khắp Nam kỳ lục tỉnh giấc thời kỳ này đừng hòng đào đâu ra một tay giang hồ nước quậy phá thôn ấp hoặc trộm chó, bắt gà. Giang hồ thời Tây sống nhân vật mã thượng, “trọng nghĩa, khinh tài” và luôn luôn luôn “kiến nghĩa bất vi” y như các nhân đồ “quân tử Tàu” vào truyện Thất hiệp ngũ nghĩa, Thất tìm thập tam hiệp. Cũng cũng chính vì vậy, chính quyền thực dân Pháp cùng bầy tay sai ác ôn luôn luôn ăn không ngon, ngủ ko yên. Bọn chúng tìm mọi phương pháp bắt bớ, giam cầm, thậm chí lén lút thủ tiêu họ nhằm trừ hậu họa.

Những cuộc “long tranh, hổ đấu”

Gần một cụ kỷ đang trôi qua mà lại trong võ lâm giang hồ nước vẫn trường thọ 2 câu chuyện thuộc vào mặt hàng “điển tích”. Câu chuyện trước tiên xảy ra vào thời điểm năm 1936, quấn du đãng Bảy Viễn bị đày ra đảo Côn Lôn bởi can tội giật tiệm vàng. Trên đây, hắn bị biệt giam tại chống 5 và đã đụng độ tên cọp rằn ác ôn người Miên tên Khăm Chay – một tướng chiếm trên núi Tà Lơn. Tên này võ nghệ cao cường, gồm luyện “gồng Trà Kha”, được chúa hòn đảo Bouvier đỡ đầu với chính sách dùng tù hãm Miên trị tù túng Việt.

Trong cuộc so tài, Bảy Viễn đã tung một cú đá xỉa bằng năm đầu ngón chân (Kim Tiêu cước) cấp tốc và hiểm trúng vào nhân trung (yếu huyệt) Khăm Chay khiến cho hắn bể sóng mũi, giập môi, gãy răng, tiết tuôn xối xả, tràn cả vào mồm. Khăm Chay lảo hòn đảo vài cách rồi đổ gục xuống nền buồng giam. Từ bỏ đó, cọp rằn Khăm Chay lặn mất tăm. Phục sinh hoạt chỗ, gã không hề dựa tương đối chúa hòn đảo người Pháp phái lính mã tà tra tấn địch nhân hay kéo bầy tù đàn em dùng cộng đồng trả thù Bảy Viễn. Nói ra đó cũng là nghĩa khí của đấng trượng phu!

Câu chuyện máy 2 là khi thủ lĩnh Bình Xuyên – bố Dương – ý kiến đề xuất Sáu Cường ủy lạo gạo, chi phí nuôi binh tiến công Tây. Gã anh chị em có chân lớn như “chân voi” (hai cẳng bàn chân Sáu Cường chiều dài hơn nữa 3 tấc) vẫn dõng dạc tuyên bố: “Nếu bố Dương chịu được nổi một cước của Sáu Cường này thì hy vọng bao nhiêu gạo cũng được”. Tía Dương chấp nhận. Trận thư hùng ra mắt tại bến xe pháo An Đông.

Khi bố Dương đến, đám tay chân của Sáu Cường đồng loạt cười ồ bởi mẫu thiết kế tay thủ lĩnh lực lượng quân đội Bình Xuyên quá “mỏng cơm”. Nhưng sau thời điểm Sáu Cường xuất chiêu new biết là tôi đã lầm.

Để tương khắc cú đá nặng trĩu ngàn cân của đối phương, thân hình tía Dương luồn lách uyển chuyển như nhỏ rắn, cần sử dụng “xà tấn” lòn thấp tín đồ tránh né đồng thời dùng “hạc quyền” khẽ đụng vào hạ bộ của “thần cước” Sáu Cường. Tiếp tục 3 cú đá mạnh bạo và cấp tốc như điện mà lại Sáu Cường tung ra, kẻ địch đều tránh mặt tài tình. Cùng lúc, tía Dương 3 lần dùng tuyệt kỹ võ hạc “mổ” nhẹ vào “của quý” Sáu Cường, dụng tâm chỉ nhằm cảnh cáo.

Biết mình đã lỡ đụng nhằm cao thủ, quấn giang hồ nước bến xe cộ An Đông chớp nhoáng dừng đòn, nghiêng người cúi đầu đưa hai tay kính cẩn bái phục cha Dương như một hiệp khách bại trận và tất nhiên giao kèo trước đó được hai tay anh chị em thực thi giường vánh. Không hề có chuyện Sáu Cường giở trò chơi dơ “lật kèo” ỷ nhiều đánh ít, tuy vậy Ba Dương mang đến bến xe An Đông “phó hội” đối kháng thân độc mã, tay ko tấc sắt.

“Cao bồi” xuất hiện

Sau khi cơ chế Diệm – Nhu bị thay máu chính quyền và triệt hạ, giang hồ theo phong cách “108 anh hùng Lương tô Bạc” coi như xóa sổ. Cho tới những năm đầu 60, khi trào giữ “Làn Sóng Mới” (Le Nouvel Vague) trường đoản cú phương Tây đổ xô lên “Hòn ngọc Viễn Đông”, một số trong những tay các bạn bắt đầu lộ diện trở lại và phân chia nhau hùng cứ những quanh vùng manh mún ở sử dụng Gòn.

Xem thêm:

Cụm trường đoản cú “hippy choai choai” do báo chí sài thành đặt, ám chỉ lớp tín đồ trẻ ăn uống mặc theo kiểu cao bồi miền viễn Tây Texas (Hoa Kỳ) cưỡi ngựa chăn trườn với quần jean, áo sơmi ca rô sọc to lớn xanh đỏ, giày ống cao gót, tóc dài lấp gáy, phóng xe vật dụng Sachs như điên trên đường phố, mồm phì phèo dung dịch lá Salem. Ban ngày, các “cao bồi” này “ngồi đồng” ở những quán cà phê nhạc ngoại quốc trên quốc lộ Lê Lợi, Nguyễn Huệ.

Tối đến, chúng ta “đóng đô” ở các phòng trà, vũ trường giá bán “bèo” như Anh Vũ, Bồng Lai, Melody, Lai Yun (Lệ Uyển), Arc En Ciel (khu Tổng Đốc Phương), té tư Bảy Hiền, hồ bơi đưa ra Lăng, Victoria (Phú Nhuận)…, chuẩn bị gây sự với đánh lộn, đập phá, đâm chém chỉ để nhằm xác định mình là “cao bồi” chủ yếu hiệu!

Sau cuộc chính biến lật đổ “Ngô triều” vào đầu thập niên 60, trật tự đô thị tp sài gòn trở buộc phải hỗn độn, cạnh tranh kiểm soát. Nhân thời cơ này, nhiều thành phần “cao bồi” manh nha xuất hiện, “vỗ ngực xưng tên”. Tuyệt vời trong giới giang hồ nước là hầu như “đại ca” danh tiếng như Cà mãng cầu ở quần thể Tân Định (sau theo võ sư Huỳnh Tiền, đấu võ đài 8 trận toàn chiến hạ với biệt danh Huỳnh Sơn), Bích “Pasteur”, Búp “Moderne”, Bình “thẹo”, Lộc “đen” (vua nhảy đầm bebop), Hân “Faucauld”, Sáu “già”, Nhã “xóm chùa”…

Quận 1 – vùng đất màu mỡ trù phú – do “tứ đại thiên vương” Lê Đại, Huỳnh Tỳ, Ngô Văn Cái, Nguyễn Kế vắt chia nhau cai quản. Đám lâu la đông hàng trăm ngàn tên gồm A “chó”, Hải “sún”, Lâm “khùng” (tức Lâm “chín ngón” sau này), Lương “chột”, Hùng “đầu bò”, Việt “Parker”, Đực “đen”.

Khu vực quận 3 bao gồm Minh “nhảy dù”, Cẩm “Mambo”, Lâm “thợ điện” (nhà ở con đường Nguyễn Thiện Thuật bán hàng điện gia dụng), Hùng “mặt mụn” (thủ phạm đâm bị tiêu diệt Lâm “thợ điện” ở khám đa khoa Từ Dũ bằng con dao cắt bánh mì sau một vụ ôm đồm nhau vớ vẩn bởi vì chiếc xe đạp điện Martin). Xuôi về quận 5 hướng chợ Nancy rồi Đại thế giới (chợ Soái Kình Lâm – “đèn năm ngọn”) là lãnh địa của các trùm giang hồ tín đồ Hoa như Tín Mã Nàm (Nàm Chẩy), Sú Hùng, Hổi Phoòng Kiên, trằn Cửu Can, Ngô Tài…

Bóng hồng gần kề thủ

Trong giới giang hồ tp sài thành thập niên 60 – 70 mở ra một “bóng hồng giáp thủ”, đó là Lệ Hải – “người tình một năm” của ông trùm Đại “Cathay”. Lệ Hải xuất thân nhỏ nhà nhiều có, gia giáo, thoa anh chũm phiệt, cựu thanh nữ sinh trường Marie Curie, thi đỗ tú tài I. Năm 17 tuổi, Lệ Hải đã thi lấy blx ô tô, hằng tối lướt đến những vũ trường trên chiếc Toyota Corolla màu đỏ cánh sen nhẵn lộn.

Là một giai nhân phong lưu lại “biết chữ”, Lệ Hải không thèm bắt bồ với đa số tay giang hồ thô kệch võ biền mà đồng ý làm người tình của bác bỏ sĩ Nghiệp – một bác sĩ có ngoài mặt trí thức kèm máu du đãng nổi tiếng tp sài gòn bởi luôn có mặt cạnh bên Đại “Cathay” ở những phòng trà, rượu cồn hút. Sau khi đã “hoa chán, nguyệt chê” Lệ Hải, gã chưng sĩ bèn “sang tay” người tình mang đến Đại “Cathay” vào một tối sinh nhật thác loạn tổ chức triển khai ở phòng trà Lido trên đại lộ Trần Hưng Đạo, Q.5.

“Gái giang hồ” tái ngộ “trai tứ chiếng”, vóc dáng “du đãng có nét mặt thư sinh” của Đại “Cathay” lập cập thu hút “nữ quái” đa tình. Từ sau tối đó, Lệ Hải bỏ nhà đi “sống những vết bụi đời” thuộc Đại “Cathay” như vợ chồng. Thay nhưng, cuộc tình “sét đánh” cũng nhanh lẹ vỡ tan sau 1 năm chăn gối mặn nồng. Lệ Hải bỏ bạn tình, cặp bồ với rất nhiều nhân vật phong phú thế lực, vừa thỏa mãn nhu cầu tình lại dễ dàng moi tiền.

Với khuôn mặt ưa nhìn, nét đẹp thanh tú, cao ráo, white trẻo, lại có học thức, Lệ Hải thuận tiện dùng “mỹ nhân kế” mồi chài đa số ông chủ salon tóc lắm tiền nhiều của, các dân biểu “tai to phương diện lớn” hay sĩ quan liêu tướng lĩnh thành phố sài thành “vui vẻ qua đêm”. Chẳng bao lâu, Lệ Hải sẽ lột xác thành một nữ chúa trong giới giang hồ sau thời điểm nhờ Đạt “ba thau” xăm trổ hình bông hồng đỏ bên dưới rốn và con rắn phùng mang chỗ ngực trái.

Qua sự ra mắt của “nhà văn chém mướn” Nguyễn Đình Thiều, nhà văn Nhã Ca đã tái ngộ Lệ Hải tại vũ ngôi trường Ritz cùng được “yêu nữ” gật đầu đồng ý cho chắp cây bút về cuộc đời du đãng của mình. Tiểu thuyết Cô hippy lạc loài ấn hành làm ra xôn xao dư luận. Những gia đình khá mang có con gái đang độ tuổi cứng cáp đọc chấm dứt tiểu thuyết của Nhã Ca đầy đủ lo tức thì ngáy, ăn ngủ ko yên.

Ăn theo cuốn tè thuyết này, năm 1973, Lidac Film giao cho đạo diễn Lê Dân thực hiện bộ phim truyện màu 35mm màn hình ảnh rộng với tựa Hoa bắt đầu nở qua sự diễn xuất của Bạch Liên, Vũ Thái Bình, Mỹ Hòa, cát Phượng, La Thoại Tân, bà Bảy Ngọc, bà Năm Sa Đéc, Đinh Xuân Hòa… tập phim đã dự liên hoan thanh niên nhân loại lần 8 tổ chức tại Canada năm 1974.

Nhà thơ trẻ con Văn Mạc Thảo sau một đêm “tâm sự” cùng Lệ Hải đã cảm giác sáng tác một bài bác thơ, trong số đó có nhị câu “Ta gọi tên em là yêu nữ/ Là loại yêu mị, gái hồ ly”. Bài bác thơ kế tiếp được Ngọc Chánh (trưởng ban nhạc Shotguns) phổ nhạc với giờ đồng hồ hát phái nam danh ca Elvis Phương: “Loài yêu phái nữ mang tên em…” được giới “hippy choai choai” thành phố sài gòn thuộc ở lòng. Cô gái văn sĩ Lệ Hằng cũng gặp gỡ Lệ Hải tìm cảm hứng sáng tác gớm tình yêu và bạn dạng tango sau cùng – 2 quyển tiểu thuyết “hit” độc nhất trên văn đàn miền nam năm 1973.

Tháng 4/1975, khi quân giải phóng đánh chiếm sân bay Biên Hòa, Lệ Hải vội vàng vã cùng ck hờ – một ông chủ salon làm tóc ô tô người Hoa giàu sụ – tải tàu quá biển di dời qua Úc rồi tiếp đến định cư trên Anh. Khi gã ông xã Hoa kiều bất ngờ đột tử sau một đêm ân ái, Lệ Hải sống yên lẽ, cô độc trong tòa biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang xa hoa, lộng lẫy, không con cháu cũng chẳng có người thân, từng ngày cực khổ gặm nhấm về mọi tháng ngày dữ dội của trái đất du đãng sài gòn trong sương mù London lạnh lẽo buốt.

Trong các tiểu thuyết viết về nhân loại du đãng ở trong phòng văn Duyên Anh – Vũ Mộng Long xuất phiên bản trước 1975, chỉ tất cả 4 nhân đồ gia dụng là đa số nguyên mẫu tất cả thật ngoài đời tất cả Lê Văn Đại (tức Đại “Cathay”), trằn Thị Diễm Châu, Chương “còm” và Dũng “Đa Kao” còn phần nhiều Hoàng “guitar”, Quyên “Tân Định”, bồn “lừa”, Hưng “mập”, Danh “ná”, Vọng “ghẻ”, thằng Khoa, thằng Côn, thằng Vũ, nhỏ Thúy… là vì nhà văn phịa ra mặt bàn đèn dung dịch phiện. Tương tự, nhân vật “Loan mắt nhung” trong tè thuyết thuộc tên cũng bởi nhà văn Nguyễn Thụy Long hỏng cấu.